04.11.2018
Tác giả: Baron Wormser
Tóm tắt:
Cuốn hồi ký sắp ra mắt của Elizabeth W. Garber – Sự sụp đổ, kể về câu chuyện của chính cô gắn với lịch sử ngôi nhà kính được thiết kế bởi cha mình – Kiến trúc sư Woodie Garber. Cha cô được biết đến như là một Kiến trúc sư hiện đại cực đoan, thực nghiệm và sáng tạo nhất của Cincinnati. Cuốn hồi ký phơi bày những mặt tối của trào lưu kiến trúc hiện đại được đặt trong bối cảnh mối xung đột gay gắt giữa kiến trúc hiện đại và sự thay đổi triệt để, điên rồ của xã hội đầy biến động vào những năm 1960 ở Cincinnati. Dựa trên cuốn hồi ký này, tác giả Baron Wormser đã có cuộc trò chuyện với Gaber, qua đó chúng ta có thể thấy được sự khắc khe của trào lưu hiện đại và lý do tại sao bây giờ cô ấy không thể sống trong một ngôi nhà kính.

BW: Baron Wormser
EWG: Elizabeth W. Garber
BW: Cuốn sách cô viết đề cập đến những trải nghiệm của bản thân về nền tảng đặc trưng của kiến trúc hiện đại, những trải nghiệm trong suốt quá trình cô lớn lên cùng với người cha kiến trúc sư. Cho đến khi trưởng thành, cô hiểu thế nào về tinh thần của Kiến trúc hiện đại?
EWG: Ngôn ngữ của Kiến trúc hiện đại là một trong những ngôn ngữ đầu tiên tôi được học. Cha đã gieo vào đầu tôi về những nét đẹp của kiến trúc hiện đại, giống như cách mà những người cha sùng đạo giáo dục con họ học thuộc lòng tên của những vị thánh và ghi nhớ kinh thánh. Tôi bị cuốn hút bởi lòng nhiệt huyết của cha tôi. Tôi muốn được ông ấy chú ý đến bằng cách thể hiện thật tốt. Nhờ vậy mà tôi có thể tiếp thụ được cái thứ ngôn ngữ nặng nề ấy. Tôi lặp đi lặp lại tên của những kiến trúc sư như đọc thần chú, Mies, Alto, Gropius, Saarinen, đặc biệt là Le Corbusier. Năm 8 tuổi, tôi đã tuyên bố ngôi nhà tôi yêu thích theo phong cách Le Corbusier là biệt thự Savoye. Có bao nhiêu đứa trẻ có thể thốt lên từ “hyperbolic parabola” khi nhìn vào các đường cong của mái nhà? Trước khi chân tôi đủ dài để chạm đất khi ngồi tại bàn làm việc ở văn phòng của cha tôi, tôi đã nghiên cứu về những bức ảnh chụp các tòa nhà của kiến trúc sư Le Corbusier. Tôi được huấn luyện để đọc một cách có kế hoạch và cố gắng hình dung ra các không gian thông qua các dấu hiệu được vẽ bằng bút chì.
BW: Ở nhiều khía cạnh, cha cô được xem là một người cực đoan. Cô có nghĩ rằng việc quá gắn bó với chủ nghĩa hiện đại đã ảnh hưởng đến ông ấy? Và điều đó có ý nghĩa với ông như thế nào?
EWG: Cha tôi không phải lúc nào cũng cực đoan. Ông chỉ như vậy khi phải chiụ áp lực khi những vấn đề khó khăn bủa vây. Ông nội tôi là một kiến trúc sư theo trường phái Beaux Arts, ông là con trai trưởng trong một gia đình người Đức. Bà nội tôi là điển hình của hình mẫu người phụ nữ chuẩn mực thời Victoria, bà rất nghiêm khắc với bố tôi. Nhưng xã hội những năm 1920 lại đối nghịch với những chuẩn mực nghiêm khắc của gia đình. Lần đầu nghe nhạc Jazz thế giới của cha tôi như được mở ra. Ông yêu thích nhạc Jazz cho dù đó là một từ cấm ngay cả trong một bữa ăn. Điều tương tự đã xảy ra ở trường đại học khi ông được giới thiệu về kiến trúc hiện đại. Ông đã theo đuổi nó với tất cả niềm đam mê và nó như là một phần của cuộc đời ông. Những nguyên tắc của kiến trúc hiện đại trở nên quan trọng hơn cả gia đình của ông. Điều ấy bắt đầu từ những việc như: ông không thể chấp nhận được những chiếc váy dài của bà nội tôi, những đồ trang trí nội thất nặng nề, những kiến trúc sao chép kiểu cột của Hi Lạp do ông nội tôi thiết kế hay những thiết kế của Thomas Jefferson. Cha và ông nội tôi đã có những cuộc tranh cãi rất gay gắt về quan điểm kiến trúc trong thư viện kiểu Trung cổ của ông nội tôi. Cha tôi có lẽ đã tranh đấu cho gần như hầu hết các công trình kiến trúc hiện đại mà ông đã thiết kế trước quan điểm bảo thủ về kiến trúc ở Cincinnati từ những năm 1950 đến 1970. Đôi lúc ông cũng cảm thấy phấn khích trong những cuộc tranh luận ấy, nhưng hầu hết điều ấy làm ông chán nản.
Cha tôi rất yêu công việc giảng dạy cho các học sinh của mình. Tôi được xem là một học trò rất tâm huyết và luôn nhận được được tình yêu thương và sự chú ý từ ông, cho đến khi tôi trở thành một thiếu nữ. Em trai và tôi ở ngưỡng tuổi trưởng thành trong những năm 1960, khi mà nền văn hóa đang trải qua một giai đoạn thay đổi triệt để. Nếu như những năm 1920, cha tôi là một người từng được truyền cảm hứng bởi những thay đổi của trào lưu kiến trúc hiện đại thì bỗng nhiên giờ đây lại trở thành người phải những tranh đấu với quan điểm cấp tiến, với cách nhìn khác với những gì ông tin trước đây. Ông trở nên chống đối chúng tôi và cả mẹ tôi nữa. Ông biến chúng tôi thành kẻ thù của ông. Cha tôi bị cuốn vào những cơn giận dữ ngày càng gia tăng là dấu hiệu của căn bệnh tâm thần. Điều này làm ông ngày càng trở nên cực đoan một cách quá quắt hơn.
(Còn tiếp…)
Người dịch: Tuyen Vo
Nguồn tham khảo:
Link báo: https://commonedge.org/an-architects-daughter-explores-modernisms-shadow/
Pingback: Mặt Tối Của Trào Lưu Kiến Trúc Hiện Đại – Câu Chuyện Của Con Gái Một Kiến Trúc Sư Lớn Lên Ở Không Gian Kiến Trúc Nhà Kính (Phần 2) | | Splace